Posts

LẠC & COVID-19

Image
Xin chào các bạn! Tớ là Lạc Lạc đây. Tớ được 4 tháng tuổi rồi đấy. Hôm nay tớ sẽ kể các bạn nghe về hành trình mà Bố Mẹ tớ đã đón tớ đến với thế giới này, mà theo tớ, là vô cùng đặc biệt và đáng nhớ. Đúng ngày này năm ngoái, Bố Mẹ vui mừng vì biết có được tớ. Dù vui thế, nhưng mọi thứ sau đó vẫn trở lại nề nếp bình thường. Mẹ vẫn chạy xe đi làm mỗi ngày này, rồi tối đi học, gặp gỡ bạn bè, mang tớ theo khắp nơi. Tớ thích lắm. Cuối tuần hai mẹ con lại được Bố chở đi chơi, cafe ngắm cảnh. Bố chăm sóc Mẹ tớ hơi bị kĩ á, mua bao nhiêu đồ ngon tẩm bổ cho hai mẹ con, yêu nhất là khoảnh khắc Bố lên mạng tìm tòi những loại thức ăn nên và không nên ăn, rồi in và dán lên khắp tường ở bếp để nhắc mẹ này. Mỗi lần Mẹ vào bếp cứ như lạc vào mê cung vậy, nhưng cũng nhờ đó mà Mẹ cân nhắc, ăn uống chú ý kĩ hơn để hai mẹ con cùng khoẻ mạnh. Cơ mà tớ nhớ có hai lần Mẹ bị ngất vì không để ý ăn uống, làm Bố cuống cuồng hết cả lên. Hừm. Vì ở xa ông bà Nội Ngoại, nên Bố Mẹ tớ tự thân vận động, tự chăm s

ĐÊM

Image
Tích tắc, tích tắc Đồng hồ điểm khuya lắc Tắt đèn, xung quanh là bóng tối Tâm tư sao chất thành khối Bồi hồi, thả trôi Tôi và tôi.  Add caption

HOA XOAN

Image
Có một loài hoa Nhìn vào là rung động Nhớ về là xuyến xao Ấy là hoa xoan... Nếu hỏi loài hoa nào gắn liền với tuổi thơ tôi, đó đích thị là hoa xoan. Tối nay trong lúc tình cờ lướt Facebook, hình ảnh một đoá hoa xoan lọt vào mắt tôi, khiến tôi khựng lại vài giây. Chợt nhớ, đã bao lâu rồi không gặp lại loài hoa thân thuộc này. Tôi ngắm nghía bức ảnh, lòng dấy lên cảm giác khó tả, vừa thích thú lại vừa hạnh phúc đến lạ.   Ấy là loài hoa gắn liền với những ngày tôi còn bé, ngày cả gia đình mới di cư vào Nam làm ăn, sinh sống. Trước ngôi nhà mái lá đơn sơ của chúng tôi có trồng một cây xoan cao cao, những tán lá xanh rộng đua ra toả mát một góc đường. Lũ trẻ trong xóm hay tụ tập dưới gốc xoan nhà chơi lò cò, ô ăn quan, trốn tìm. Đến mùa hoa, những bông hoa tim tim bé li ti rơi xuống đất, vương trên bờ rào cổng, phảng phất mùi ngai ngái.   Tôi hay ngồi trước hiên nhà, nhìn ngắm cây xoan, thi thoảng, có những cành hoa nhỏ gẫy rồi rơi rụng sau những cơn gió mạnh. Tôi lon ton chạy ra

MƯA

Image
     Trời đang mưa. Rất to.      Lúc này đây, tôi nằm cạnh thiên thần bé nhỏ, lắng nghe tiếng mưa rơi và gió gào, giật.      Như một thói quen, cứ mỗi lần trời mưa, tôi lại nhớ về những người thân yêu của tôi. Trộm nghĩ không biết lúc này họ đang làm gì nhỉ, có như tôi, cũng đang bình yên và ấm áp nằm nghe tiếng mưa như thế này không, hay đang phải loay hoay, tất tả tìm cách "chạy" mưa, chống mưa ở đâu đó.      Nhớ những ngày khi tôi còn học tiểu học, cũng là lúc mới chuyển vào Nam sinh sống, trong căn nhà lá đơn sơ ẩm thấp, mỗi lần trời mưa là cả nhà tôi lại luôn chân luôn tay. Bố mẹ thay phiên nhau đi lấy nào thau, nào xoong nồi, cả ly, chén, những thứ có sẵn trong nhà, để hứng những chỗ bị dột khi thì ngay giữa phòng khách, khi thì ở khu bàn học, khi ở khu bếp, rồi ở cả góc giu